LBĐNCT-Chương 96+97+98+99+100

 

Lão bà điêu ngoa của trẫm

Editor: Ying

Chương 96: Ngày tận thế (7)

Tính, hắn nhẫn!

“Cẩm Nhi, chân tướng bây giờ đều đã rõ ràng tất cả, mau cùng ta trở về tẩm cung, chỗ này vừa ẩm ướt vừa lạnh, hãy vì thân thể nàng mà suy nghĩ, đừng tức giận ta nữa…” Hắn ăn nói khép nép nhẹ nhàng đến trước giường của nàng, với người khác thì xưng ‘trẫm’ chỉ có ở trước mặt Mộ Cẩm Cẩm là khác, hắn cũng không dám hành sử (Hành động và sử dụng) quyền uy hoàng đế của hắn nữa.

“Không tốt, lãnh cung này ta còn ở chưa có đủ, làm sao có thể tùy tiện nói đi là đi…”

“Cẩm Nhi…” Hắn không có to tiếng đáp trả mà chỉ thấp gọi một tiếng, quay đầu lại, thấy Chu Liên Nguyệt quỳ trên mặt đất càng nhìn càng thấy ghê tởm.

“Ta biết nếu như không phải vì Chu Liên Nguyệt bày mưu hãm hại, nàng cũng sẽ không phải chịu nỗi nhục lớn này, hôm nay ta sẽ xả giận cho nàng, người đâu, lôi Chu Liên Nguyệt ra, đánh thật mạnh cho trẫm…”

“Hoàng thượng… Hoàng thượng tha mạng a…”

Kế tiếp, Chu Liên Nguyệt liền được làm đem ra làm trò cười trước mặt mọi người, bị đè bẹp trên mặt đất, đại bản (gậy lớn) vô tình đánh vào người của nàng, nàng đau đén kêu trời trách đất, mà Mộ Cẩm Cẩm nằm ở một bên đến một cái liếc mắt cũng chẳng muốn nhìn.

“Hoàng hậu… Hoàng hậu tha mạng a, hoàng hậu…”  Chu Liên Nguyệt không nhịn được gào thét:” Thần thiếp không dám nữa, vạn lần không dám nữa, hoàng hậu người đài từ đại bi a, hoàng hậu…”

“Đánh thật mạnh cho trẫm, đến khi nào hoàng hậu chịu về tẩm cung cùng trẫm, lúc đó mới bỏ qua cho nữ nhân ác độc này.”

Không quá ba mươi gậy, thân hình non mềm của Chu Liên Nguyệt đã bị đánh cho nhũn như tơ nhện, đến cuối cùng, nàng cũng chỉ có thể để mặc những tên thị vệ tùy ý vung gậy đánh trên người của mình, Mộ Cẩm Cẩm im lặng từ đầu rốt cục cũng khẽ đưa tay lên làm một động tác dừng lại.

Thấy thế, Tây Môn Liệt Phong cũng không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi:” Cẩm Nhi, nàng cuối cùng cũng tha thứ cho ta…”

Nàng không khách khí đẩy hắn ra, thân mình lảo đảo bước đến trước mặt Chu Liên Nguyệt, cúi nửa thân người xuống, một tay nâng cằm đối phương lên:” Ta làm cho bọn họ dừng tay, cũng không phải bởi vì ta nghĩ muốn tha thứ cho ngươi, chỉ là muốn nói cho ngươi một tiếng, bị nam nhân mình hết mực yêu thương lôi ra làm trò đánh vào mông như thế trước mặt nữ nhân khác, Chu Liên Nguyệt, ta đồng tình với ngươi, ta không muốn ngươi chết, bởi vì chết cũng không giải quyết được hết tất cả, nhưng ta vẫn sẽ chán ghét ngươi, đời này kiếp này, ta cũng sẽ không muốn có một nữ nhân như ngươi làm bằng hữu của Mộ Cẩm Cẩm ta.”

Nói xong, nàng đứng lên, cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài cửa, Tây Môn Liệt Phong vội vàng đuổi theo phía sau.

Chu Liên Nguyệt thì hấp hối gục trên mặt đất, đau đớn vạn phần không ngừng rơi lệ, nam nhân nàng yêu, trong khi nàng bị đánh tới sắp tắt thở, thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng một cái, ở trong hậu cung này, nàng rốt cuộc còn muốn đi tranh giành cái gì?

Giờ khắc này, Chu Liên Nguyệt mờ mịt, hoang mang…

Chương 97: Rùng mình (1)

Trải qua mấy ngày nghỉ ngơi, hơn nữa còn được Tây Môn Liệt Phong ở bên cạnh tỉ mỉ chăm sóc, bệnh tình của Cẩm Cẩm rất nhanh liền khuyên giảm, chẳng qua là, đối với những biểu lộ chủ động nhiệt tình của Tây Môn Liệt Phong, thái độ của nàng vẫn lãnh đạm như cũ, sau khi rời khỏi lãnh cung, nàng cũng không có trở về tẩm cung của Tây Môn Liệt Phong, mà là trực tiếp trở lại nơi ở trước khi lên làm hoàng hậu của mình Cẩm Tú cung, đối với việc này, Tây Môn Liệt Phong mặc dù bất mãn, nhưng cũng không dám nói lên câu gì.

Trước mắt Cẩm Nhi đang nổi nóng, hắn liền tùy ý để nàng khóc lóc om sòm mấy ngày, chờ đến khi hết giận, sẽ lại dụ dỗ nàng trở về tẩm cung của hai người cũng không muộn. (Ying: Hứ! Vào rừng mơ bắt con tưởng bở, ngồi đấy mà hao mỡ nhá *phe phấy quạt*)

Giống như thường ngày, sau khi lâm triều, Tây Môn Liệt Phong liền vội vã chạy tới Cẩm Tú cung, còn chưa bước vào cửa cung, bên trong liền truyền ra tiếng nói lớn của Thu Nguyệt.

“Tiểu thư, người thật muốn xuất cung?”

“Ta tại sao phải đem loạn chuyện này ra mà nói giỡn, Thu Nguyệt, đem vàng bạc châu báu mấy ngày trước tên khốn kia đưa cho chúng ta đóng gói hết lại, còn có ngân phiếu a, đồ trang sức đeo tay a, chỉ cần là vật đáng giá toàn bộ chúng ta đều mang đi hết, a đúng rồi, thuận tiện tìm về hai bộ nam trang…”

“Nhưng tiểu thư, Hoàng thượng đã biết sai lầm rồi, hơn nữa biểu hiện của người đối xử với tiểu thư mấy ngày qua tất cả mọi người đều nhìn thấy được…”

“Như vậy thì thế nào, trong hoàng cung nguy cơ trùng trùng, ta cũng không muốn bởi vì cái tên kia lên cơn nhàm chán lại muốn nhốt ta vào lãnh cung rồi chờ chém đầu, Thu Nguyệt, còn làm nhảm cái gì nữa, mau đi thu dọn đồ đạc nha.”

“Vâng…”

“Cẩm Nhi…” Tây Môn Liệt Phong vừa mới bước vào trong phòng, liền thấy chủ tớ hai người đang cố hết sức đem đống vàng bạc châu báu nhồi nhét vào trong mấy cái bao vải lớn, sau khi thấy hắn xuất hiện, Mộ Cẩm Cẩm vội vàng đem đồ giấu ra phía sau mình, trên mặt biểu hiện sự ngăn cách đề phòng nhìn chằm chằm hắn.

“Này, ngươi bước đi mà không có tiếng sao, ngươi hù dọa chết người đấy có biết hay không?” Vừa nói, nàng còn đưa tay vỗ vỗ bên trái tim không ngừng đập cuồng loạn thuận tiện thở dài một hơi.

“Hoàng thượng…” Thu Nguyệt vừa muốn quỳ đã bị Tây Môn Liệt Phong đưa tay ngăn lại.

“Ngươi lui xuống trước đi.”

“Nhưng…” Thu Nguyệt nhìn trái, nhìn phải, sau đó hướng Mộ Cẩm Cẩm nhìn bằng ánh mắt xong đời, trong lòng lo lắng bất an mà bước ra khỏi phòng.

“Cẩm Nhi, nàng đây là có ý gì?” Gương mặt tuấn tú đóng băng hất mặt chỉ về phía đống đồ để trên giường, giọng nói cũng theo đó mà trở lên lạnh lùng.

Mộ Cẩm Cẩm cũng chẳng muốn để ý đến hắn, lại càng không cảm thấy sợ hãi mà tiếp tục thu dọn đồ đạc:” Ngươi mắt mở to như vậy mà không nhìn thấy sao, ta tính toán muốn rời cung trốn đi!” Thấy hắn, sự tức giận của nàng liền ập tới, mặc dù xú nam nhân này mấy ngày nay đều ăn nói khép nép tới lấy lòng nàng, nhưng vừa nghĩ tới bộ dáng giống như hôn quân không phân biệt đúng sai lúc trước, nàng liền giận đến bốc hỏa.

Chương 98: Rùng mình (2)

“Rời cung trốn đi!” Nghe được bốn chữ này, Tây Môn Liệt Phong thật là bị làm cho tức đến gần chết, hắn thô bạo đem tất cả những đồ đã đóng gói trên giường vứt hết xuống mặt đất:” Nàng cho rằng hoàng cung này là cái gì? Là nơi nàng nói muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Mộ Cẩm Cẩm, cho dù vài ngày trước trẫm có nhất thời hồ đồ khiến nàng chịu oan uổng, nhưng thành ý mấy ngày nay của trẫm chẳng lẽ một chút nàng cũng không cảm nhận được hay sao?”

Không đếm xỉa tới hắn rống giận, Mộ Cẩm Cẩm cúi người xuống nhẹ nhàng nhặt đồ trên mặt đất lên, nàng thờ ơ, khiến hắn càng tức giận, giơ chân lên, đem đồ nằm ngổn ngang trên mặt đất dẫm thật mạnh dưới lòng bàn chân, Mộ Cẩm Cẩm không khỏi ngước đôi mắt to lên, hết sức tỉnh táo nhìn bộ dáng bốc đồng của hắn.

“Bỏ chân ra!”

“Trừ phi nàng từ bỏ ý nghĩ rời khỏi người trẫm!”

“Vậy còn ngươi ngay từ ban đầu có từng từ bỏ ý nghĩ muốn giết ta hay không? Tây Môn Liệt Phong, cho dù Mộ Cẩm Cẩm ta có ngu xuẩn, cũng sẽ không ngu xuẩn đến mức ở lại bên cạnh một nam nhân muốn đoạt đi tính mạng của ta…”

“Đấy chẳng qua là nhất thời tức giận, trẫm cho tới bây giờ cũng chưa có từng nghĩ muốn nàng chết.”

“Hừ! Nhất thời tức giận!” Mộ Cẩm Cẩm cười lạnh một tiếng:” Ngươi có thể có một lần nhất thời tức giận, cũng có thể có lần thứ hai, lần thứ ba nhất thời tức giận, ‘gần vua như gần hổ’, lời lẽ này đối với hơn hai mươi năm trước ta sống chẳng qua chỉ là một câu năm chữ, nhưng bây giờ, ta rốt cục hiểu được ẩn chứa trong năm chữ này chính là định nghĩa dẫn đến cái chết.”

Nàng chậm rãi đứng lên, không sợ hãi trừng mắt nhìn tuấn dung lạnh lùng của hắn:” Trải qua sự kiện lần này, ngươi cho ta biết được Tây Môn Liệt Phong ngươi bất quá cũng chỉ là một hôn quân nghe lời gièm pha của tiểu nhân, muốn ta ở lại bên cạnh một hôn quân, ngươi căn bản là đang nằm mơ!”

Tây Môn Liệt Phong bị lời nói của nàng khiến cho không có nửa điểm phản kháng, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, mà nàng cũng lấy ánh mắt quật cường trước đây nhìn lại hắn, nữ nhân này lòng dạ quả nhiên đủ vô tình, nếu như đổi lại là những phi tần khác, coi như bị hắn vu oan, chỉ cần hắn chịu tha tội, những nữ nhân kia đối với hắn còn không ngừng nịnh nọt lấy lòng hầu hạ, nhưng chuyện gì phát sinh đến người Mộ Cẩm Cẩm, tại sao toàn bộ đều thay đổi hết cả?

Chẳng lẽ nàng không thể giống như những nữ nhân khác chịu khuất phục trước hắn hay sao?

Nhưng… Nếu như Cẩm Nhi hắn yêu thương thật sự biến thành nữ nhân giống vậy, thì làm sao lại có thể khiến cho Tây Môn Liệt Phong hắn hết mực cưng chiều, yêu quả nhiên làm cho người ta cảm thấy mâu thuẫn, từ khi sinh ra đến giờ, hắn mới chân chính cảm nhận được kết quả hao tâm tổn sức vì một nữ nhân mà nhận lấy thương tâm thật đáng buồn.

Chương 99: Rùng mình (3)

“Cho dù trẫm van xin nàng…” Vội vã bất đắc dĩ, hắn cúi thấp đầu:” Chỉ cần nàng chịu ở lại trong cung, trẫm có thể đáp ứng bất kỳ điều kiện nào mà nàng muốn…”

Nàng không nhịn được cười lạnh một tiếng:” Lời ngươi nói, bây giờ còn đáng giá để ta tin tưởng? Huống chi cuộc sống cung đình phức tạp không thích hợp với tính cách sinh tồn như ta, chỉ có Chu Liên Nguyệt đầy mưu mô thủ đoạn mới có thể che mắt tất cả lý trí của ngươi, hậu cung này phi tần vô số, ta không dám cam đoan ngươi đã làm thịt một Chu Liên Nguyệt, còn có thể có người thứ hai, người thứ ba như Chu Liên Nguyệt muốn đi hãm hại ta hay không?”

Sau sự việc kia nàng vô cùng thống khổ, yêu hắn đồng thời cũng hận những việc làm tàn khốc của hắn đối với mình, nàng thực khinh bỉ những nữ nhân vì muốn giành được sự cưng chiều của nam nhân mà hy sinh chính tôn nghiêm của mình, nàng sẽ không làm một nữ nhân như vậy, cho dù kết quả cuối cùng là thương tâm cả đời, nàng cũng sẽ không lùi bước van xin để rồi gánh lấy ủy khuất về mình.

“Tây Môn Liệt Phong, hai người chúng ta vốn không cùng một thời đại, cho nên suy nghĩ lại càng hoàn toàn bất đồng, ta không dám cam đoan bảo đảm tình yêu giữa chúng ta sẽ kéo dài được đến khi nào, có lẽ đến một ngày ngươi cảm thấy ta chán ghét, thấy mệt mỏi, kết quả mà ta phải chịu sợ rằng còn không được như Chu Liên Nguyệt, hậu cung của mỗi thời đại, đều cũng sẽ trình diễn loại bi kịch như vậy, cho nên ta tình nguyện gả cho một nam tử bình thường, cho dù ta không thương hắn, ta cũng sẽ không phải chịu cảnh tranh giành để được một chút sủn ái yêu thương, và hắn cũng sẽ không phải là một nam nhân thích thì cần mà chán thì vứt bỏ.”

Tây Môn Liệt Phong kinh ngạc nhìn khuôn mặt tuyệt mĩ chân thật của nàng, trong nội tâm là mênh mông rộng lớn, hắn không biết nên làm gì để biểu đạt hết tất cả nỗi lòng của mình, hắn chỉ biết là, Cẩm Nhi hắn yêu đã mất đi sự tín nhiệm đối với hắn.

“Nàng… Thật sự quyết định rời đi hoàng cung, rời đi bên cạnh trẫm, từ nay về sau, không bao giờ… nghĩ muốn nhìn thấy trẫm nữa, không muốn cùng trẫm thảo luận quốc sự, cùng khống chế bè lũ tham quan kia, cùng nhau bay lên nóc nhà xem ánh trăng, cùng nhau lén xuất cung hành hiệp trượng nghĩa, thậm chí vì trẫm sinh con dưỡng cái, khi trẫm ngã bệnh, ở bên cạnh chăm sóc quan tâm trẫm sao?”

Từng câu, đều khiến Mộ Cẩm Cẩm nhớ lại thời gian tốt đẹp vô hạn lúc trước, nàng cùng nam nhân này, có rất nhiều kỉ niệm tình cảm khiến người ta không có cách nào mà trái tim rung động, nam nhân này từng cho nàng tất cả, đối với nàng mà nói là vô cùng hạnh phúc và vui vẻ, nhưng là…

Nước mắt không khống chế được đột nhiên rơi xuống, trái tim tại sao lại đau đớn giống như bị xé nứt? Nàng là bị làm sao vậy? Chẳng lẽ do dự? Mê mang rồi? Rút lui? Hay là phải đi… Nàng còn muốn ở lại bên cạnh hắn, làm vợ hắn, tiếp tục hưởng thụ sự thương yêu của hắn, cho đến một ngày hắn không còn yêu nàng nữa, sau đó sẽ một cước đem nàng đá ra khỏi thế giới của hắn, cho nên nếu lúc này rời đi, nàng sẽ không quá bi thương?

Chương 100: Không bằng trở lại (1)

“Không sai!” Nàng gật đầu, không dám ngẩng lên nhìn vào khuôn mặt của hắn, không phải nàng sợ mà bởi vì… nhìn thấy ánh mắt đáng thương này nàng sẽ mềm lòng, từ cổ chí kim, nam tử thân là quân vương đều cùng một dạng giống nhau, huống chi sau kinh nghiệm chuyện này , làm cho nàng càng thêm thấy rõ nam nhân càng có quyền thế thì càng không để mọi người vào mắt.

“Thả ta đi, có lẽ sự gặp mặt hiện tại của chúng ta chẳng qua là một đoạn nhạc đệm nho nhỏ do trời cao an bài, chàng cứ nghĩ như vậy để nhớ lại là tốt lắm rồi.”

Bên trong phòng bỗng nhiên chìm vào trầm mặc, Mộ Cẩm Cẩm cũng không có ngẩng mặt lên nhìn hắn, nhưng nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng cùng đau đớn toát ra từ đáy lòng hắn, thời gian không biết qua bao lâu, bên tai truyền đến một tiếng thở dài bất đắc dĩ của hắn.

“Được rồi, nếu như đó là kết quả mà nàng mong muốn, như vậy ta… Thành toàn cho nàng!”

Sau khi nghe được bốn chữ cuối cùng từ trong miệng hắn nói ra, Cẩm Cẩm cảm thấy trái tim thoáng buộc chặt lại, đau quá! Cái loại đau đớn này sắp làm cho nàng không có cách nào hô hấp được!

Hắn nói muốn thành toàn cho nàng, ý nghĩa hẳn là hắn muốn vứt bỏ nàng, tại sao chính tai nghe được sự thật này, lại khiến cho nàng không cách nào tiếp nhận được, cả người từ trong ra ngoài đều cảm nhận được một cỗ lạnh buốt xưa nay chưa từng có?

Nhưng… Kết quả như thế không phải đều là do nàng liều chết muốn có được ư, rốt cục tại thời điểm hắn chịu thỏa hiệp trước mặt nàng, nàng thế nhưng… Lại cảm thấy mê mang!

Hừ! Có cái gì đặc biệt hơn người, làm như Mộ Cẩm Cẩm ta nghĩ muốn xuất cung, muốn rời khỏi bên người lão công đại suất ca tất cả đều là giả vờ cho hắn nhìn hay sao?

Đem theo một bọc hành lý nhỏ, Mộ Cẩm Cẩm mang theo thị nữ Thu Nguyệt đã cải nam trang nện bước khoan thai chuyển động trên khắp phố lớn ngõ nhỏ trong kinh thành.

Bởi vì ra đi trong cơn tức giận, cho nên đống ngân phiếu kia cư nhiên bị nàng quên lãng ở Cẩm Tú cung, bất quá… Nàng tùy tiện đem một ít trâm ngọc, trân châu trong đống đồ trang sức đến tiệm cầm đồ, tiểu sư phụ trong đó cũng rất hào phóng cho nàng một khoản ngân lượng cũng không nhỏ. Thật không có nhìn ra a, mấy viên trân châu trên đồ trang sức đeo tay này lại đáng giá như vậy.

Không chỉ như vậy, chủ quán khách sạn nàng đến còn nhường cho nàng một gian phòng khách thượng đẳng để ở, mà giá tiền thì chỉ có mỗi ngày một lượng bạc, còn đảm bảo cơm ngày ba bữa, có gà có cá có thịt thịnh soạn không chê vào đâu được.

Trừ những việc đó ra, mỗi khi nàng ra đường du ngoạn, cũng gặp được không ít những người bất đồng hảo tâm (Không quen biết mà có lòng tốt giúp đỡ người khác). Hoàng thành từ trên xuống dưới, cũng là một nơi phồn vinh thịnh vượng.

 

———

*phe phẩy quạt* thế là sắp hoàn rồi, chỉ còn 4 chương nữa thôi là tạm biệt chị Cẩm cùng anh Phong rồi a,  vừa thấy buồn, lại vừa thấy như thoát được gánh nặng =__=

ta đang tìm truyện để edit tiếp, nàng nào có bộ truyện hay hay ngắn ngắn mà hài thì giới thiệu ta với -_-. Độ nầy lười đi lùng sục quá *chấm chấm mồ hôi*

 

About Heo "Thừa Lực"

"Nam nhân phải chú ý ' Tam tòng tứ đức'...."

Posted on 22/08/2011, in Lão bà điêu ngoa của trẫm. Bookmark the permalink. 25 phản hồi.

  1. tem a, thanks nhiu vay minh phai di lung suc xem kiem truyen gi ve bao danh cho nang lam thoi

  2. a mang cui bap a

  3. Tks nang
    lieu hom nay co hoan ko ha nang?

  4. thank nang. nang co the lam bo “Đan Quế truyền tình” trong “Thập nhị khách hoa đồ hạ chi luyến” khong. bo nay ta doc roi vua buon cuoi vua hay.
    nhung ta van thich doc ban edit hon. Nang lam nhe. thank

    • ta thấy truyện này trong một seri bên nhà nàng nguyệt ảnh, chắc nàng ý định edit trọn hệ liệt luôn hay sao ý ==”. Để ta hỏi qua nàng ý xem có ý định edit bộ đó không đã ^^

  5. lungconuong

    Chap này buồn muốn khóc quá

  6. Ơ thế bỏ đi thật a?.. Thank nàng

  7. tự nhiên thấy hụt quá!! >”< Mụ heo kia *rống to*!!!! tôi cần cù cả ngày ở trg`, về nhà phấn khích muốn tem nhà cô, thế mà cô nỡ cô nỡ…. T________T tôi đấm chết cô!!

    • *ném ghế*
      tôi ngồi hóng cô mãi mà có thấy cô đâu
      ví dụ như bây giờ chẳng hạn, muốn tung hàng lắm rồi mà đợi mãi chả thấy cô đâu cả tôi đành ngâm nước nóng đây =.=

  8. T thấy thì tên Liệt Phong đó chỉ là thả hổ về chuồng thôi, vẫn lén sai người theo dõi, chiếu cố nàng ấy.
    Sau truyện này nàng có dự định làm truyện gì không? t thấy nàng làm tiếp bộ “lưỡng tiểu vô hiềm sai”, bộ đó đọc cũng hay mà.

  9. ta nghĩ là do tên TMLP này sắp xếp chứ làm gì mà nàng MCC này lại gặp nhiều việc tốt như thế

  10. oi chac may cai vu ng tot lai do anh nha ta bay dat ra day ma,hehehe cuoi cung chi cung ko thoat dc khoi tay anh ^^.Thank nang ^^

  11. thanks nàng nhé

  12. thangsauxanh

    thank you!

  13. Nguyen Ngoc Bao

    Đọc một hơi cung đã thật. Thanks bạn.

  14. Nàng đọc bộ ai là của ai chưa??? Bộ đâý ngắn,bên blog nấm dịch đến 24 chương rồi.còn mấy chương nữa kết thúc…nếu nàng làm thì nàng đọc đến chương 24 nếu thấy hay nàng dịch tiếp nha…

  15. dao nay ta sao sao í, doc truyện nào cũng toàn drop hoặc dừng vô hạn định..

Come on ~>_<~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: