LBĐNCT-chương 92+93+94+95

Lão bà điêu ngoa của trẫm

Editor: Ying

Chương 92: Ngày tận thế (3)

Hắn không thể tin được sự thật đáng sợ này, hắn thế nhưng lại vu oan cho nữ nhân hắn yêu nhất…

“Hoàng thượng, nô tỳ biết việc này trong lúc vô tình nghe được Nguyệt quý phi thương lượng cùng ngự y, nhưng nô tỳ sợ mình một khi khai ra chân tướng sự thật sẽ bị Nguyệt quý phi giết người diệt khẩu, nhưng sau khi biết hoàng thượng vì chuyện đó mà muốn chém đầu hoàng hậu để răn đe kẻ khác, nô tỳ cũng không thể giữ vững trầm mặc được nữa, hoàng thượng, nô tỳ tự biết mình đáng chết, cầu xin hoàng thượng khai ân, tha cho hoàng hậu, hoàng hậu là vô tội, nếu như hoàng hậu bởi vì nô tỳ không khai báo mà chịu tội chém đầu, nô tỳ có biến thành quỷ cũng sẽ không tha thứ cho bản thân mình…”

Trong điện, truyền đến tiếng khóc không kìm nén được của Đông Tuyết, Tây Môn Liệt Phong cũng không thể nghe được nữa đứng dậy chạy thẳng tới phương hướng của lãnh cung:” Tiểu Đức Tử, lập tức truyền chỉ bắt tiện nữ nhân Chu Liên Nguyệt kia, phái người lôi cả tên thái y hợp mưu cùng ả đem tới lãnh cung cho trẫm!”

“Dạ!”

Tiểu Đức Tử xoay người đi làm, Tây Môn Liệt Phong thì một hơi chạy tới lãnh cung, khí trời càng lúc càng lạnh, đại môn lãnh cung đã bị hỏng, gió lạnh thổi từ bên ngoài vào bên trong phòng làm mấy bức tranh treo tường cũng lảo đảo sắp rơi.

Chân còn chưa bước vào cửa phòng, đã nghe thấy bên trong truyền ra từng đợt tiếng ho khan, tiếp theo, là tiếng khóc gấp đến độ gần chết của Thu Nguyệt:” Tiểu thư… Tiểu thư… Van cầu người kiên cường một chút, mau đem thuốc uống vào đi, những thuốc này cũng là của tiểu thái giám trong cung Nguyệt quý phi được người cứu lần trước liều chết mua được từ bên ngoài, hắn tự biết không có cách nào cứu được tính mạng của tiểu thư, nhưng là…”

“Thu Nguyệt, đừng làm những chuyện vô nghĩa này nữa, dù sao mấy ngày nữa, thân ta với cái đầu này cũng mỗi cái một nơi, cần gì phải làm cái loại chuyện tình vô vị này?”

“Tiểu thư… Tiểu thư… Thu Nguyệt không muốn người chết, nếu như người chết, Thu Nguyệt cũng không muốn sống…”

“Nha đầu ngốc, em mới mười sáu tuổi, còn chưa có lập gia đình, chưa có chết được đâu, tương lai của em còn dài, chờ sau khi ta chết, đi xuống âm phủ sẽ cầu xin Diêm Vương lão gia gia, để cho ông ta tăng dương thọ của em thêm hai mươi năm.”

“Tiểu thư, đã đến lúc này, người còn nói giỡn với Thu Nguyệt…”

“Khụ Khụ… Khụ khụ…”

“Tiểu thư, người nhanh mặc y phục của Thu Nguyệt vào đi, trong lãnh cung này ngay cả đến mảnh vải giống cái chăn cũng không có…”

Khi Tây Môn Liệt Phong bước vào trong phòng, liền nhìn thấy Thu Nguyệt cởi áo ngoài xuống đắp lên người Mộ Cẩm Cẩm, còn Mộ Cẩm Cẩm thì một đầu tóc dài xõa xuống vô lực tựa vào đầu giường, cửa sổ đã bị hư , gió lạnh thổi vào khiến cho mái tóc của nàng không ngừng phiêu đãng bay, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt giống như không còn huyết sắc, mà thay vào đó chính là thần sắc của người bị bệnh, nhìn thấy vậy tựa như có một loại roi quật vào trong lòng Tây Môn Liệt Phong.

Chương 93: Ngày tận thế (4)

Nước mắt nóng hổi, không khống chế được từ trong mắt hắn chảy xuống, hắn cảm giác cổ họng mình đau nhức khó nhịn.

Sau khi thấy thân ảnh của hắn, Thu Nguyệt trời sinh nhát gan lại hung hăng nhìn chằm chằm hắn:” Đi ra ngoài, tiểu thư ta không hoan nghênh thối hoàng đế nhà ngươi!” Nước mắt rơi từ trên khuôn mặt của nàng giống như vỡ đê:” Tiểu thư mà chết, Thu Nguyệt ta cũng sẽ không sống một mình, chờ chúng ta cùng xuống âm phủ, chúng ta liền hướng Diêm Vương kiện ngươi, nói ngươi là một hôn quân vô đạo.”

“Thu Nguyệt…” Mộ Cẩm Cẩm kéo tay nhỏ bé của nàng.” Giữ phong độ chút, người ta dù sao cũng là vua một nước, hắn có thể bất nhân, nhưng chúng ta không cần thiết phải bất nghĩa.” Vừa nói, nàng còn hướng hắn nở nụ cười:” Này, suất ca, đã lâu không gặp a.” Nàng nháy mắt chào hỏi, cũng không bởi vì mình nhanh sắp chết mà lộ ra nửa điểm thương tâm.

“Tại sao lại ngu ngốc như vậy?” Tây Môn Liệt Phong chậm rãi đi về phía nàng, cõi lòng tan nát đau đớn:” Nàng tại sao lại ngu ngốc như vậy?” Hắn rốt cục cũng đi tới bên giường của nàng, một tay ôm nàng vào trong ngực của mình:” Trẫm… Ta biết những việc kia không phải do nàng làm, nhưng nàng ngay cả một câu giải thích cũng lười không chịu nói với ta, chẳng lẽ trong mắt của nàng, ta thật sự là một người không thể nói lý, thậm chí là nam nhân không đáng giá được tín nhiệm sao?”

Mộ Cẩm Cẩm bị hắn ôm vào trong ngực giống như một tượng gỗ ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước:” Không cần thiết phải giải thích, làm chính là làm, không làm chính là không làm, đi theo bên cạnh ngươi lâu như vậy, ngươi ngay cả Mộ Cẩm Cẩm ta là dạng nữ nhân như thế nào cũng đều không rõ ràng, ta cần gì phải đem linh hồn của mình giao cho ngươi bảo đảm?”

“Cẩm Nhi…”  Hắn thống khổ ôm chặt nàng cơ hồ sắp đem thân hình gầy như chỉ còn bộ xương của nàng thu vào trong cơ thể của mình:” Ta sai lầm rồi, là ta sai lầm rồi, phải làm như thế nào, nàng mới có thể tha thứ cho ta…” Từ lúc chào đời đến nay, đây là lần đầu tiên hắn ăn nói khép nép như thế, nghĩ đến Cẩm Nhi của hắn bị giam ở địa phương vừa lạnh vừa ẩm ướt này lâu như  vậy, nàng vốn là một nữ nhân luôn nói cười khuôn mặt nhỏ nhắn tỏa sáng hôm nay lại mất đi huyết sắc, hắn đột nhiên cảm giác chính mình là một tên khốn khiếp, một ác ôn, một đao phủ tàn bạo, nếu như hắn thật sự chém đầu Cẩm Nhi, như vậy đời này, đời sau, thậm chí đời đời kiếp kiếp, hắn cũng sẽ không tha thứ cho tội lỗi mà hắn đã phạm phải.

Thân thể của nàng ở trong ngực hắn run rẩy, hay bàn tay nhỏ bé nóng như hỏa lò hướng hắn chứng minh trên người nàng đang đau ốm, bộ ngực co rụt lại, hắn nắm được bả vai nàng, vốn là một đôi môi phấn nhuận giờ phút này lại khô nẻ nứt gãy.

Chương 94: Ngày tận thế (5)

Hắn chặn ngang ôm lấy nàng, nhưng Mộ Cẩm Cẩm lại quật cường đưa tay đẩy ra:” Không nên dùng bàn tay vấy bẩn kia đụng vào ta!”

“Cẩm Nhi, ta chỉ muốn ôm nàng hồi cung để ngự y trị bệnh cho nàng…”

Vừa nói, hắn lại muốn đưa tay ra, nhưng Mộ Cẩm Cẩm lần nữa vung tay đẩy ra, nàng tuyệt tình nhìn chằm chằm hắn:” Ngươi nghe không hiểu ta nói gì sao? Ta nói đừng có dùng đôi tay bẩn thỉu của ngươi đụng vào ta!”

“Cẩm Nhi…” Hắn gấp đến muốn chết:” Nàng bây giờ đang bị bệnh, hơn nữa bệnh rất nặng, nếu không để ngự y chữa trị, nàng sẽ chết.”

“Chết rất đáng sợ sao? Ta cũng không phải là chưa có chết qua.” Nàng nhún nhún vai:” Bất quá đối với chuyện bị chém đầu để răn đe này, ta thật đúng là rất muốn được thử một chút.”

“Đem đi chém đầu răn đe, đây chẳng qua là do ta nhất thời nói nhảm, cho dù nàng thật sự muốn hại chết ta, ta cũng sẽ không lấy tính mạng của nàng.”

“Nga, chuyện phát triển được quả nhiên làm cho người ta cảm thấy hài hước, nghe nói những hoàng đế cổ nhân các ngươi rất tin phụng một câu nói như thế nào nhỉ? A đúng rồi, nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy, lời đã nói ra như bát nước đổ đi, đột nhiên lại đổi ý là chơi không tốt a, chém thì chém đi, ta nghĩ muốn thể nghiệm một chút cái tư vị đau đớn, lần trước bị chết chẳng có cảm giác gì, lần này nhất định phải chết dễ chịu, sảng khoái một chút…”

Tây Môn Liệt Phong suýt nữa bởi vì lời nói của nàng mà cười ngất, nữ nhân này rốt cuộc là cái dạng gì a? Thấy nàng quật cường như thế, hắn bất đắc dĩ quay đầu lại:” Thu Nguyệt, nhanh đi truyền ngự y…”

Thu Nguyệt đứng ở một bên oán hận nhìn chằm chằm hắn, mở miệng muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng, nàng vẫn là xoay người vội vàng chạy hướng ra ngoài cửa.

“Hoàng thượng, Nguyệt quý phi đã được đưa tới, bây giờ đang ở ngoài cửa đợi chỉ.” Tiểu Đức Tử đột nhiên xuất hiện.

“Để bọn họ lăn tới đây cho trẫm!”

Không đầy một lát sau, Chu Liên Nguyệt khuôn mặt tái nhợt bị mấy tên thị vệ mạnh mẽ đẩy mạnh vào cửa lãnh cung, thấy Tây Môn Liệt Phong, hai người bị làm cho sợ đến rối rít quỳ xuống đất dập đầu.

Tây Môn Liệt Phong đứng lên đi thẳng tới trước mặt Chu Liên Nguyệt, vung cánh tay lên, tát một cái thật mạnh lên gương mặt nhỏ nhắn của nàng.

“A… Hoàng thượng…” Chu Liên Nguyệt bị đánh đến khóe miệng phun ra máu.

“Nói cho trẫm biết từ đầu đến đuôi, có phải ngươi cùng với ngự y trong cung lén hạ độc vào nước uống thuốc của trẫm hay không?”

“Hoàng thượng?” Chu Liên Nguyệt bị làm cho sợ đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệnh:” Thần… Thần thiếp oan uổng a…”

Chương 95: Ngày tận thế (6)

“Tốt, ngươi vẫn còn mạnh miệng đúng không, người đầu, lôi nữ nhân này  ra đánh thật mạnh cho trẫm, đến lúc nào chịu nhận tội mới tha cho ả!”

“Hoàng thượng tha mạng…” Chu Liên Nguyệt sợ hãi vội vàng quỳ bò đến bên chân hắn:” Xin đừng đánh nô tỳ, nô tỳ xin khai.” Nàng run rẩy nắm áo bào của Tây Môn Liệt Phong:” Độc… Độc… Độc là do nô tỳ phái người hạ vào nước, nhưng độc dược kia sẽ không hại tính mạng của người, chẳng qua là sẽ làm cho người trong thời gian ngắn mất đi nặng lực hoạt động, sau khi dược hiệu hết, thì chuyện gì cũng không xảy ra nữa, Hoàng thượng, cho dù cấp cho nô tỳ một ngàn một vạn lá gan, nô tỳ cũng không dám mưu hại hoàng thượng a…”

Gương mặt Tây Môn Liệt Phong trở lên lãnh khốc, hắn vô tình nhìn nữ nhân quỳ dưới chân mình, thật là một gương mặt đẹp, nhưng lại là một bộ tâm địa vô cùng độc ác, nếu như không phải hắn, Cẩm Nhi của hắn…

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Mộ Cẩm Cẩm đang nghiêng người dựa vào bên giường tựa như đang xem một cuộc vui trước mắt, đến cuối cùng, nàng còn ưu nhã khoanh hai tay trước ngực.

“Bội phục, bội phục, Nguyệt quý phi vĩ đại của chúng ta quả nhiên hết sức dụng tâm, vì muốn hại ta phải chết, ngay cả kế sách kinh thiên địa quỷ thần này cũng nghĩ ra được, tò mò muốn hỏi, cái thứ thuốc kia của ngươi điều chế như thế nào a, vô sắc vô vị, còn có thể vô hình hại người, người nào lại lợi hại như thế, ngay cả loại thuốc như vậy cũng làm ra được, nếu như có được loại thuốc này đem đi bán ở ngoài, ta nghĩ nhất định sẽ bán được giá rất tốt.”

Chu Liên Nguyệt quỳ trên mặt đất hồn đã sớm bị hù dọa bay mất:” Hoàng hậu, thần thiếp nhất thời hồ đồ, xin hoàng hậu nể tình thần thiếp và người cùng hầu hạ hoàng thượng mà tha cho thần thiếp.”

“Hầu hạ?” Nàng tìm một tư thế thoải mái, một tay chỉ ở cằm của mình:” Mộ Cẩm Cẩm ta từ khi sinh ra tới nay, sẽ không phải hầu hạ bất cứ người nào, ta không biết cái từ ‘hầu hạ chung’ của ngươi rốt cuộc là có ý gì, bất quá… Chu Liên Nguyệt, ta không ngần ngại nói cho ngươi một tiếng, sau khi gả cho Tây Môn Liệt Phong, nam nhân này chỉ thuộc về một mình Mộ Cẩm Cẩm ta, bất kể người nào muốn cướp đi hắn, hết thảy đều cút qua một bên cho ta, nhưng bây giờ, ta đột nhiên phát hiện người nam nhân này cũng không có gì đặc biệt, nếu ngươi cảm thấy hắn còn giá trị lợi dụng, ta đưa ngươi đem về từ từ chơi, dù sao hắn bây giờ dưới con mắt của ta giá trị cũng chỉ bằng một món đồ chơi không đáng giá một đồng, ý của ta ngươi nghe hiểu chứ?”

Chu Liên Nguyệt bị lời nói của nàng hù dọa cho sắc mặt tái nhợt, mà Tây Môn Liệt Phong thì bị nàng đè bẹp thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa.

About Heo "Thừa Lực"

"Nam nhân phải chú ý ' Tam tòng tứ đức'...."

Posted on 21/08/2011, in Lão bà điêu ngoa của trẫm. Bookmark the permalink. 22 phản hồi.

  1. linh tinh lung tung

    ối dồi đoạn cuối Cẩm tỷ nói quá hay
    thanks ss ^^~

  2. ta phục rồi nha. Chưa thấy Hoàng Hậu nào cừ như HH này á.
    ta khoái
    Hớ hớ hớ. Đạp bẹp Hoàng Thượng dưới chân chứ không Phải nói quá.
    ta đọc nhiều truyện cứ nói nhân vật chính thế này thế nọ nhưng không chi tiết thì thể hiện chẳng được một góc á. Mỗi truyện này là thấy quả thực là nưc chính xem thường tất.
    ố ô ồ.
    khớ khớ khớ. tiếp đi nàng. Ta cực khoái truyện này á.
    oyze
    thank you nàng. ôm hôn thắm thiết “chu……..t”

  3. Ầy a chưa nghe câu :” tôi là đàn ông tôi chống bạo lực gia đình rồi” |:”€

  4. Ss nói chuẩn độ ngược này hơi ( quá ) nhẹ * chẹp*

  5. Đè bẹp Tây Môn Liệt Phong như dẫm bẹp 1 con gián.

  6. công nhận nàng HH này mồm mép ghê thật, nhưng mà ta thích, mắng vua như hát hay
    cám ơn nàng nha

  7. Pandanus255

    Đáng đời cho anh chừa cái tội k tin vợ

  8. hic dang doi Phong ca. ta uoc gi Cam nhi con hanh ha phong ca dai dai haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

  9. lungconuong

    thật là đau lòng a

  10. thanks

  11. oi ta thoa man qua,con nuc ko nang hihihi.thank nang nhiu

  12. thanks nhiu

  13. hay quá
    thanks nàng nhé

  14. thangsauxanh

    thank you!

  15. ôi! thâm thúy quá *lấy giấy bút *ghi ghi..chép chép*
    ta phải công nhận công phu mắng ng của Cẩm tỷ….bái phục…bái phục
    thanks

  16. Ca rớt giá ghê quá=))

Come on ~>_<~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: