LBĐNCT-Chương 67+68+69

Tặng riêng Tú bà tức Cô Đào nhá *mắt long lanh*

Tú bà mama làm ăn phát tài nhớ share cho tôi ít polime tiêu vặt đêm đêm đếm cho đỡ buồn nhá *nháy mắt*

Lão bà điêu ngoa của trẫm

Editor: Ying

Chương 67: Bực mình (2)

“Phanh!” Đang trong thời điểm Mộ Cẩm Cẩm một bên du ngoạn một bên xem náo nhiệt, đột nhiên có một người xô mạnh khiến nàng ngã xuống, toàn thân đau xót Cẩm Cẩm khẽ kêu một tiếng, ngấng đầu, lại là một thằng bé trai tuổi không lớn lắm.

“Uy! Ngươi đi không mang theo mắt a?”

“Thật xin lỗi thật xin lỗi!” Đối phương liên tục cúi người gật đầu.

Nhìn thằng bé trước mặt bộ dáng vô cùng khẩn trương, Cẩm Cẩm mắt to vừa chuyển, trong đầu lập tức hiện lên tràng diện tên móc túi trộm đồ, ghê tởm! Cái tiểu tử này nó không phải là…

Thời điểm đáy lòng đang nghi ngờ, nàng cảm giác ống tay áo mình đang bị sờ loạn, nàng theo bản năng bảo vệ ngân lượng trong tay áo, hừ hừ! Muốn chơi chiêu này với nàng, Mộ Cẩm Cẩm nàng là người dễ chơi sao?

Nhưng là thằng bé trai trước mắt lực đạo lớn hơn mười phần, nó dùng sức đẩy, Mộ Cẩm Cẩm liền ngửa đầu té về phía sau, ngân lượng giấu trong tay áo rơi đầy đất, thằng bé trai nhanh chóng nhặt lên, xoay người chạy trốn về phía ngược lại, Mộ Cẩm Cẩm tay mắt lanh lẹ bắt được cổ chân của thằng bé…

“Ngươi đứng lại đó cho ta…”

Đang trong lúc Cẩm Cẩm ra sức phản kháng, trên mặt đường đột nhiên xuất hiện một đám khất cái nam tử đem nàng bao bọc vây quanh.

Ông trời! Nàng nàng nàng… Sẽ không phải là gặp được Lão đại cái bang chứ?

“Tiểu tử thối, nếu như ngươi còn muốn lưu lại cái mạng sống của mình, thì đừng ngăn cản lão gia phát tài, nếu không…”

Một thanh trường kiếm thẳng tắp hướng về phía trước khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng:” Cũng đừng trách lão gia đây đối với ngươi không khách khí!”

“Bọn khốn khiếp các người thật là to gan, không còn coi vương pháp ra gì, dám cướp bóc bạc của đại gia…” Mộ Cẩm Cẩm đang tiếp tục muốn nói thì đã thấy chuôi kiếm thẳng tắp hướng cổ họng nàng đâm tới, hù dọa nàng nhắm chặt hai mắt lại,” Khốn khiếp khốn khiếp, nếu như các người muốn làm thịt ta, cho dù xuống địa ngục, ta cũng sẽ biến thành cô hồn dã quỷ đi theo ám các người sống không bằng chết…”

“Phanh!”

Bên tai đột nhiên xuất hiện  thanh âm kim khí rơi xuống đất, tiếp theo, tiếng một trận đánh nhau cùng tiếng kêu đau không dứt bên tai, Cẩm Cẩm len lén mở mắt, chỉ thấy một bạch y nam tử (nam tử mặc trang phục màu trắng) thân thủ nhanh nhẹn đánh đám khất cái đã tính toán vây công nàng ngã hết xuống đất, không bao lâu, một đám thị vệ mặc quan phục từ xa chạy gần tới.

“Tiểu vương gia, thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin tiểu vương gia trách phạt…”

Bạch y nam tử ưu nhã vỗ vỗ ống tay áo,” Đem hết những kẻ trộm này bắt lại đưa đến quan phủ điều tra cho bổn vương.”

Mấy tên khất cái bị đánh vừa nghe đến thân phận của đối phương đả thương mìn là tiểu vương gia, bị làm cho sợ hãi rốt rít quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, đáng tiếc kết quả cuối cùng bọn họ vẫn bị thi vệ thẳng tay bắt về quan phủ.

Chương 68: Bực mình (3)

Tây Môn Tĩnh Phi tuấn mỹ buông thỏng nhìn Mộ Cẩm Cẩm đang ngồi dưới đất,” Vị huynh đài này, ngươi không sao chứ?”

Huynh đài? Cẩm Cẩm buồn cười với kiểu xưng hô như thế, nàng một bộ vỗ quần áo đứng dậy, đem mũ đội trên đầu khẻ chỉnh trang lại, thuận tiện dâng lên vẻ mặt mỉm cười khả ái mê người.

“Tĩnh Phi, ngươi mau nhìn xem ta là ai?”

“A…Hoàng…”

Chữ còn lại còn chưa phát ra khỏi miệng, Mộ Cẩm Cẩm vội vàng lấy tay che miệng Tây Môn Tĩnh Phi lại, nàng nhìn trái nhìn phải, xác định không có ai đối với hai người bọn họ sinh ra hoài nghi, mới tức giận trừng mắt liếc hắn một cái,” Ta là cải trang xuất cung, chớ có lớn tiếng tuyên dương.”

Tây Môn Tĩnh Phong miệng bị che không nhịn được lắc đầu,” Ta là thấy ngươi len lén xuất cung thì đúng hơn.”

Kết quả, Tây Môn Tĩnh Phi anh tuấn tiêu sái lại bị Mộ Cẩm Cẩm quấn quýt hành hạ, bị buộc phải phụng bồi vị hoàng hậu nương nương cả gan làm loạn này đi lòng vòng trong kinh thành, cuối cùng, Mộ Cẩm Cẩm hết cứng rắn đến nhõng nhẽo đòi đến thăm phủ vương gia của Tây Môn Tĩnh Phi, vốn là đang có công sự trong người Tây Môn Tĩnh Phi đành phải thoái thác công sự lại, theo tiểu nữ nhân tinh quái trước mắt này trở lại vương phủ.

Dọc theo đường đi, nghe nữ nhân bên cạnh líu ríu nói không ngừng, thật là kỳ quái! Vì sao người này lại cùng với Cẩm phi trước kia bất đồng nhiều như vậy?

“Hoàng hậu nương nương, đem mình giả trang thành bộ dáng nam tử xuất cung, ta nghĩ, hoàng huynh ta sợ rằng chưa hay biết gì a.” Tĩnh Phi không nhịn được nhẹ giọng trêu chọc nói.

Mộ Cẩm Cẩm đang thưởng thức phong cảnh vương phủ mỹ lệ cái miệng nhỏ liền nhếch lên,” Ai bảo cái tên man tử đại ca của ngươi đột nhiên điên không biết nói đạo lý, lại áp bức ta, ra lệnh ta phải chuẩn bị bút lông viết thơ đánh đàn, nếu không ra ngoài hóng mát một chút, ta nhất định sẽ bị buồn chết trong hậu cung.” Vừa nghĩ tới Tây Môn Liệt Phong cả ngày chỉ lo làm chính sự, tâm tình của nàng sẽ tốt tới cực điểm.

“Cho nên, ta quyết định hướng thế lực ác chế khiêu chiến, hắn bắt ta học nữ công, ta đây liền hết lần này tới lần khác không học, hắn bắt ta phải biết điều một chút ở trong hậu cung làm hoàng hậu vậy ta đây cũng liền hết lần này tới lần khác không làm, nhìn xem hắn có thể làm gì được ta?”

Tĩnh Phi vô lực lắc đầu:” Ta biết hoàng huynh cưng chiều ngươi, nhưng là ngươi khiến cho huynh ấy phát hỏa quá mức, ta cũng không dám bảo đảm hoàng huynh còn có thể dung túng cho sự tùy hứng của ngươi nữa hay không.”

“Không sao, hắn bây giờ bởi vì công sự đều rất bận rộn, căn bản không có thời gian để ý tới ta, chờ ta chơi chán sẽ len lèn hồi cung, ta đảm bảo sẽ không để cho người khác phát hiện ra, wow! Hậu hoa viên nhà ngươi thật xinh đẹp nga, lại có núi giả, lại có nước chảy, trời ạ! Còn đây là bàn đu dây!” Mộ Cẩm Cẩm hăng hái đặt mông ngồi lên bàn đu dây đong đưa,” Tĩnh Phi, ta không nghĩ tới một nam hài tử như ngươi, lại chơi loại trò cho nữ hài tử này, hắc hắc! Bình thường nhất định là thừa dịp hạ nhân không để ý liền lén tới đây chơi vài vòng có đúng hay không?”

Chương 69: Bực mình (4)

Sắc mặt trầm ổn của Tây Môn Tĩnh Phi khẽ mỉm cười,” Cái bàn đu dây này đặc biệt làm vì một cô nương.”

“Di? Cô nương?” Cẩm Cẩm tò mò nhướng lông mày,” Bạn gái của ngươi a?” Mặc dù Tây Môn Tĩnh Phi trước mắt này bộ dáng không có đẹp trai như lão công nhà nàng, nhưng là hai huynh đệ hắn trình độ mê người cũng là mỗi người một vẻ, nếu như qua mấy năm sau, tiểu suất ca này nhất định sẽ trở thành một đại suất ca.

Nghe đến đó, Tây Môn Tĩnh Phi đang ngồi ngay ngắn trên một cái ghế trúc uống trà nhẹ nhàng để cái chén xuống,” Nói vậy, ta phát hiện cách nói chuyện của hoàng hậu nương nương rất giống của vị cô nương kia thậm chí còn có mấy phần tương tự, có chút quái dị, có chút khiến cho người ta không giải thích được, hơn nữa cử chỉ hành động cùng người bình thường cũng bất đồng.”

“Ta không phải là người ở đây, cử chỉ hành động dĩ nhiên cùng thời đại này có điều bất đồng.” Thấy đối phương mày rậm nhảy lên, Mộ Cẩm Cẩm không nại phiền phất phất tay,” Quên đi, nói ra ngươi cũng sẽ không tin tưởng, cổ nhân các người đều là một đám đầu gỗ mục, chết cũng không nghĩ được gì…”

Nói như vậy, càng làm gia tăng trí tò mò của Tây Môn Tĩnh Phi,” Hoàng hậu…”

“Hoàng thượng giá lâm—“

Cách đó không xa truyền đến một tiếng la, điều này làm cho người đang đu dây cùng người đang muốn hỏi chuyện đồng thời ngẩn ra, Mộ Cẩm Cẩm không giải thích được nhìn về phía Tây Môn Tĩnh Phi, mà Tây Môn Tĩnh Phi thì làm một bộ không liên quan nhú nhún vai,” Là ta sai người tiến cung báo cho hoàng thượng, ngươi bây giờ đang ở vương phủ.”

“Uy! Ngươi đồ tiểu nhân này, làm sao có thể bán đứng ta?” Mộ Cẩm Cẩm muốn nhảy xuống bàn đu dây tính toán chạy trốn, không nghĩ tới Tây Môn Liệt Phong tuấn dung đã đóng băng, đang cùng một đám người vừa đi tới hậu hoa viên.

Tĩnh Phi quỳ xuống nghênh giá, còn Mộ Cẩm Cẩm đang định chạy trốn thì lại bị lão công nàng vừa vặn bắt được.

Thấy tiểu thê tử tân hôn của mình trên người lại mặc một trang phục nam nhân, hơn nữa bên hông còn đeo lệnh bài xuất cung của hắn, Tây Môn Liệt Phong thật là tức cũng không tức được mà muốn giận cũng không giận được.

“Thật là to gan, nàng lại dám lén sau lưng trẫm xuất cung, hơn nữa… Còn không biết sống chết mà trộm lệnh bài của trẫm, Cẩm Nhi, nàng không muốn sống nữa có phải hay không?”

“Người ta chẳng qua là cảm thấy ở trong cung rất buồn bực? Hơn nữa chàng còn ép ta học cái gì mà cung quy cùng nữ công… Ngổn ngang, ta thật sự chán những thứ đó, cho nên liền ra cung dạo chơi…” Vừa nói, Mộ Cẩm Cẩm vừa đem đồ chơi mình mua được móc ra đưa đến trước mặt Tây Môn Liệt Phong:” Chàng nhìn đi, những thứ đồ này ở trong cung không có mà xem ơ.”

About Heo "Thừa Lực"

"Nam nhân phải chú ý ' Tam tòng tứ đức'...."

Posted on 19/07/2011, in Lão bà điêu ngoa của trẫm. Bookmark the permalink. 25 phản hồi.

  1. Sao đoạn cuối lại ơ thế kia *mắt chớp chớp* không hiểu sắp ngược chưa *run lập cập* thấy tiêu đề là “Bực mình” anh ấy phải tiếp tục dung túng chớ đừng bực quá hóa rồ, phải dung túng cật lức mới MAN

  2. hoho …cai chi nay buon cuoi that …tren doi lam gi co nguoi nhu ………..chong thi dep trai da man ….ko o nha ma giu😄 chi gioi di choi haha xD

    thank you nang ^^

  3. *khóc nức nỡ**nước mắt đầm đìa* nàng tặng cho BL tỷ vs mama Đào mà hok tặng ta*lau nước mắt**cười* hay nàng ed tr mới tặng ta ik

  4. a LP xử lý thế nào đây??? hắc hắc… thank nàng

  5. Pandanus255

    Cám ơn nàng

  6. Thanks ss

  7. *đổ mồ hôi lạnh* hy vọng mấy chương sau ko có ngược a! >”<
    Cám ưn ying tỷ hen!😀

  8. phuong phuong

    truyen hay truyen hay . thak ban da post

  9. cám ơn nàng nha

  10. thanks nhiu

  11. thanks nhé

  12. thangsauxanh

    thank you!

  13. Thanks nàng

Come on ~>_<~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: