Anh không thương tôi -chap 2.5

Anh không thương tôi – chap 2.5

editor: Ying

Công phu giữ bí mật của Hà Tĩnh Đình vẫn là không bị các nàng phát hiện, hôm nay có thể hay không là ngày công khai chính nàng cũng còn không biết.

Đi làm một ngày qua thật nhanh, gần sáu giờ công việc đều thu thập để trên mặt bàn chuẩn bị ra về, cũng có cùng nhau mời đi chơi đùa, đây chính là ngày nghỉ cuối tuần, ngày mai ngày kia đều được nghỉ ngơi nên đều muốn thả lỏng chính mình.

Ngay tại giờ tan việc một giây, Từ Bồi Nghị xuất hiện ở trước cừa phòng kế toán, Lưu chủ nhiệm nhìn kinh hãi, cuống quýt tiến lên đón tiếp:” xin chào Tổng giám đốc! Xin hỏi ngài có cái gì chỉ giáo? Cần xem tư liệu phương diện nào sao?”

Đều nhanh đến giờ tan tầm, tổng giám đốc tự nhiên hạ giá không biết đã xảy ra vấn đề gì lớn?

“Không có việc gì, tôi chỉ là tới tìm người.” Từ Bồi Nghị biết chính mình gây cho mọn người cảm giác áp bách như thế nào, hắn cũng không nghĩ sẽ ở lại đây lâu tầm mắt vừa chuyển phát hiện được mục tiêu.

“Tìm người?” Lưu chủ nhiệm sắc mặt đại biến, bộ phận kế toán lớn nhất là nàng không tìm nàng thì muốn tìm ai?

Người nào dám cam đảm có quyền hạn siêu việt vượt đầu nàng mà đi báo cáo tổng giám đốc.

Không muốn sống nữa sao?

Hà Tĩnh Đình cảm thấy chính mình muốn té xỉu, mắt thấy Từ Bồi Nghị hướng đến chố nàng đi tới, ngay đến hô hấp của nàng đều muốn tạm dừng, hắn như thế nào lại có thể hấp dẫn người như vậy lại một chút cũng không để ý đến, đây có tính là một loại tội ác hay không?

“Có thể đi rồi sao?” Hắn đi đến bên bàn công tác của nàng hỏi, hai tay đút túi quần ngữ khí bình thản hỏi nàng

“Ân….” Nàng chậm rãi cầm lấy túi da, thoáng như nặng đến ngàn cân, bời vì tầm mắt của mọi người đều đang dừng trên người nàng, cảm giác siêu trầm trọng!

“Tổng giám đốc, ngài tìm Tĩnh Đình là vì…..” Lưu chủ nhiệm mơ hồ đoán được nội tình, nhưng lại không dám tin tưởng, dù sao bạn gái cũ của Từ Bồi Nghị cũng là siêu cấp mỹ nữ sao lại đi coi trọng tiểu nha đầu này!

Từ Bồi Nghị Thông thả trả lời:” Tìm cô ấy ăn cơm thôi, sẽ không nói chuyện công việc, cô yên tâm, có công việc đương nhiên tôi sẽ tìm cô.”

“Tìm cô ấy ăn cơm….” Lưu chủ nhiệm si ngốc, những người khác cũng bị dọa choáng váng, Lâm Âu Chấn cùng Giang Tú Vi cằm bị trật khớp, các nàng thân là bằng hữu cực tốt của nữ nhân vật chính nhưng lại nửa điểm cũng chưa có nghe qua, công phu giữ bí mật này đúng là quá hoàn hảo đi!

“Chúng ta đi thôi.” Từ Bồi Nghị sớm biết sẽ có tình huống này, thân là một người có quyền cao chức trọng phải sống trong ánh mắt của rất nhiều người hắn chỉ hy vọng Hà Tĩnh Đình không vỳ vậy mà rút lui.

“Được.” Nàng cùng hắn đi, vô luận người khác thấy thế nào, nói thế nào chính là nàng nguyện ý.

Hai người cùng nhau đi ra từ phòng kế toán, lưu lại một trận kinh hồn cho mọi người, đi đến cửa lớn công ty bảo vệ đã đem xe lại đây nhưng Từ Bồi Nghị hôm nay bất đồng, bên cạnh hắn cư nhiên có them một nữ nhân.

Tan tầm đám đông mãnh liệt, nhân viên của Kình Vũ Kim Khống người người trợn to mắt, muốn nhìn xem nữ nhân như thế nào lại có thể có vinh quang đăng ngai vàng này?

“Mời lên xe.” Từ Bồi Nghị thay nàng mở cửa xe trong mắt có một tia hỏi.

Nàng hiểu được ý tứ của hắn, chỉ cần lên xe là sẽ không thể quay đầu, nhất định sẽ phải thừa nhận rất nhiều áp lực cùng lời đồn đại, cuộc sống từ nay về sau của nàng sẽ có chuyển biến, đem nàng cùng tên hắn đặt một chỗ.

“Cảm ơn.” Nàng ngồi trên xe, đeo dây an toàn, tận hưởng không khí khẩn trương này đồng thời cũng biểu hiện trấn định. Từ Bồi Nghị cũng lên xe, hắn luôn tự mình lái xe, không thích mở nhạc, hắn thích thanh tĩnh, không hy vọng suy nghĩ bị nhiễu loạn.

“Hy vọng em sẽ không để ý đến ánh mắt của người khác.” Sau khi lái xe đi khỏi cửa lớn của công ty hắn quay sang nói với nàng.

“Tôi không để ý đến vấn đề đó.”

Hai câu đối thoại ngắn ngủi nhưng lại trao đổi nhiều hàm ý, hai người quen biết nhau đã hơn một năm cũng đã có những ăn ý nhất định, hắn biết nàng là yên lặng chờ đợi nhưng đồng thời cũng rất dũng cảm, chỉ cần điều này là đủ rồi hắn còn có thể yêu cầu thêm những điều gì nữa đây?

Đi vào nhà hàng ăn, Từ Bồi Nghị tìm vị trí ghế đã đặt trước đồng thời cũng tự mình chọn thức ăn, Hà Tĩnh Đình lại không biết nói chính mình muốn ăn cái gì, nàng là cam tâm tình nguyện đi đến bước này nhưng nàng không biết vì sao hắn lại lựa chọn nàng, rất sợ chính mình biểu hiện không tốt sẽ bị knockout (Ying: bị đá ý -_-)

Bọn họ trừ bỏ ăn uống chính là tán gẫu về công việc, hắn thậm chí còn nhắc tới vấn đề như  :” Em có hay không nghĩ tới? Mặc kệ là làm ruộng hay mở nhà hàng ăn đều cần có quan niệm về kế toán, như là quay vòng tài chính, phiêu lưu đánh giá, còn giải quyết các vấn đề trong đơn đặt hàng, giảm bớt hàng tồn kho,những việc như vậy đều phải có trình độ về kế toán tương đối cao.”

Đây là những lời mà một nam nhân cùng nữ nhân ở cùng một chỗ nên nói sao?

Nàng cười khổ:” Ba mẹ tôi không có khả năng nghĩ đến vấn đề này, bọn họ nhìn đến số má liền đau đầu.”

“Em không bằng thay họ quản lý một chút, ít nhất cũng phải có bảng tài vụ gia dụng.”

“Anh nói đúng.” Hắn đương nhiên là đúng, chính là không nên làm cho nàng hiểu lầm, nghĩ đến đây thật sự là một buổi hẹn hò nhưng nguyên lai vẫn là cuộc họp thảo luận.

Đây là một loại quan hệ không công bình, đều không phải là bởi vì địa vị thân phận như nhau, mà nàng lại rất để ý hắn lại rất vô tâm.

Chính giờ đúng, Từ Bồi Nghị đứng lên đi thanh toán.” Tôi đưa em về.”

“Cảm ơn.” Hơn hai giờ ở chung không khí hài hòa, cũng không có  cãi nhau cũng như không giống điện giật thật là an toàn cỡ nào.

Xe đi trên đường không có âm nhạc làm bạn, tầm mắt hắn nhìn thẳng phía trước giống như trong xe chỉ có một mình hắn, trong lòng nàng bỗng nhiên trùng xuống.

“Anh không thương tôi, thời điểm ở cùng nhau cũng không nhận được chút tình cảm nào, thời điểm trầm mặc trái tim lại khẽ lỗi nhịp……

Tôi biết anh không thương tôi, ánh mắt anh đã nói ra tình cảm ẩn sâu trong trái tim anh…..” Đây không phải là bản tình ca mới lưu hành mà là một bản tình ca đã có từ rất lâu rồi, nhịp điệu từ radio truyền đến bên tai nàng, trong phút chốc làm nàng hoàn toàn rung động, bài tình ca này đúng là vì bản thân nàng mà sáng tác ra, nàng nghe một lần liền nhớ mãi, từ này về sau sẽ mãi mãi ở trong một góc tâm trí của nàng.

“Đến nhà của tôi rồi, cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

“Ngủ ngon.” Hắn nói hai chữ này tựa như Phí Ngọc Thanh hát  lên “Khúc ca Ngủ Ngon “ khiến tất cả mọi người nên dừng mọi việc lại để lắng nghe.

Cứ như vậy đã là xong rồi sao?

Nàng không thể không thừa nhận, chính mình là thất vọng, đi lê tầng cao nhất ăn cơm không có ý tứ gì nhưng lại phải thừa nhận rất nhiều áp lực, thực không nói lên lời.

Nhưng nàng cũng biết, những việc này đều là nàng tự mình tìm đến.

“Cuối tuần tôi lại đi tìm em, có thể chứ?” Mắt hắn lộ ra một chút thăm dò, hắn không xác nhận được nàng có hay không chấp nhận, loại này so với hẹn hò của học sinh tiểu học còn không có thú vị bằng.

Hắn có thể làm nhiều như vậy so với hắn mà nói đã là bước đi rất nhanh, hắn không thể lại điên cuồng yêu, chỉ cần không có tình cảm, nhẹ nhàng cảm thụ đây mời là điều mà hiện giờ hắn cần.

Khi hắn nhìn nàng chăm chú như vậy, tim nàng bỗng tăng nhịp đập, không tự chủ được mà trả lời:” Đương nhiên có thể, anh lái xe cẩn thận, hẹn gặp lại.”

Bước xuống xe, nàng nhìn theo hắn lái xe rời đi, cảm giác chính mình tuy rằng càng đến gần hắn nhưng khoảng cách của hai người trong lúc đó vẫn là rất xa xôi, có trời mới biết cần phải mất thời gian bao lâu nàng mới có thể đi vào trong trái tim của hắn, có lẽ cả đời cũng không làm được, nhưng nàng lại không muốn bỏ chạy.

Mới lần đầu tiên hẹn hò, nàng đã có dự cảm thương tâm, chính mình mở miệng hát:

“Anh không thương tôi,

….mặc dù biết là như vậy….

….nhưng trái tim của tôi vẫn là đi theo anh mất rồi…..

Trái tim của tôi…..”

—–hoàn chương 2—–

edit đến cái đoạn cuối ta vừa ngồi nghe nhạc cái bài “Thiên niên duyên” của Tâm Nhiên + bài “Tình Rơi” của Yến Trang ý làm ta buồn như chuồn chuồn đứt cánh ý *chấm chấm nước mắt*



About Heo "Thừa Lực"

"Nam nhân phải chú ý ' Tam tòng tứ đức'...."

Posted on 14/04/2011, in Hắn không thương ta. Bookmark the permalink. 8 phản hồi.

  1. tem. thanks nang. good night

  2. thank nang heee dok lien mot leo may chap da waah hii LOVE YOU

  3. thanks nhiu

  4. thanks nàng

  5. Đúng phong cách của Khải Ly, nam chính lạnh đến mức hơi tàn nhẫn.
    Sau này anh ý phải bù đắp cho chị ý nhiều nhiều..
    Thanks Heo nhá…

  6. oa….buồn quá đi

Come on ~>_<~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: