Anh không thương tôi- chap 2.2

Chân thành sơ ri các đồng chí, mấy ngày nay ta bận quá hiện tại đang là tháng cuối của học kỳ ta phải đâm đầu đi học bù rồi học dồn nên ta không có thời gian đâu mà edit truyện cho các đồng chí. *cúi đầu tạ lỗi*

hôm nay ta lại tái suất giang hồ rồi *xấu hổ*

để đền bù cho các đồng chí hôm nay ta sẽ cố gắng post hết chương 2 cho các đồng chí gặm nhấm *hắc hắc*, 1 chương truyện của Khải Ly dài khủng khiếp *ta bắt đầu hối hận lời mình vừa nói*

Anh không thương tôi- chương 2.2

editor: Ying

Anh nghĩ quản trụ miệng mình ở phía trước, lời muốn nói đã thốt ra:” Thoạt nhìn có vẻ rất ngon.”

Anh đối với cô vẫn có ấn tượng, phỏng vấn ngày đó trong lời cô nói làm cho anh hâm mộ không thôi, nếu có thể nếm thử hương vị quê hương cô chính là một sự kiện thực hạnh phúc. Chỉ vì anh không có nhà, không có quê hương càng không có những người như vậy trân trọng anh.

Không biết vì cái gì, anh thèm ăn không phải thứ gì tốt lắm, nhất là thức ăn do khách sạn tỉ mỉ làm, thủy chung không chiếm được niềm vui của anh, có thể là ở cô nhi viện đã quen ăn những món ăn bình thường, đối với những món ăn tinh xảo ngược lại không có hứng thú, nhưng anh lại không thể tự mình đi đến những quán ăn ven đường, có khi kêu bí thư đi mua cơm hộp bọn họ đều lựa chọn những nhà ăn giá cả trên trời, hoàn toàn không hiểu thứ  anh yêu thích.

Anh nói những lời này làm cho cô ngây ngẩn cả người, người có địa vị như anh món ăn cao cấp gì mà chưa ăn qua?

Như  thế nào đối với cơm hộp cô làm ở nhà lại thấy hứng thú?

Thừa dịp đầu óc còn chưa có hoàn toàn hỗn loạn, cô nắm chắc cơ hội nói:” Nhưng là…..tôi không có khẩu vị như  ngài, tổng giám đốc ngài muốn ăn sao?”

Lời mới nói đi ra chính cô đều cảm thấy rất thẹn thùng, cô cũng không phải muốn nắm bắt tâm của anh hay khẩu vị của anh, chính là…..Chính là anh luôn có biểu tình cô đơn, khiến cho cô rất muốn vì anh làm điều gì đó, hy vọng anh không cần phải luôn nhíu chặt mày, khóe miệng cũng không cần phải luôn mím chặt, có thể được như vậy chứ?

“Không sao……tôi ăn hai miếng là được rồi.” Anh đã biết ăn một lần sẽ có kết quả gì, nam nữ trong lúc đó dụ hoặc cùng lừa gạt, dẫn đến có mừng như điên cùng bi ai, hắn đều thầm tách rõ ràng rành mạch.

Chính là, anh cần một động lực để thay đổi, nếu là cô gái đáng yêu này tựa hồ có năng lực đưa anh ra khỏi vũng bùn đau lòng kia.

Cô kinh ngạc lập tức nói:” Xin mời! Tôi mong còn không được, đũa và thìa kia còn chưa có dùng, xin cứ yên tâm mà sử dụng.”

Vì thế anh ngồi vào vị trí của cô, cầm lấy hộp cơm màu phấn hồng cùng đôi đũa, bên trong có cơm khoai lang, đồ ăn bô đản (Ying: cái món này ta chịu chết, các đồng chí đọc đến đây đừng ném dép + cà chua ta nhá *chạy trước*), cây cài củ xào cùng đồ ăn cuốn Triều Tiên (Ying: khiếp chị cơm hộp mà làm cả đồ ăn cuốn của Triều Tiên *thèm*), không mặn không nhạt, mùi vị không nặng, lại làm cho người ta ăn một miếng lại muốn ăn thêm nữa.

Anh ăn miếng thứ nhất, cắn cắn nuốt vào, rất nhanh lại ăn miếng thứ hai, miếng thứ ba sau đó thì không thể dừng lại được nữa. Anh thường nghĩ đến một loại hương vị gia đình, mặc dù không phải là nhà của anh nhưng lại làm cho hắn luôn nhớ đến. Như này rốt cuộc là loại tâm tình như thế nào?

Hà Tĩnh Đình ngồi một chỗ bên cạnh anh, rất khó tin tưởng vào những gì hai mắt của mình đang nhìn. Tổng giám đốc cư  nhiên ăn không dừng, một hơi liền ăn xong hộp cơm rồi!

Anh là bị bỏ đói sao?

Như thế nào giống như chưa được ăn cơm vậy?

“Xin hỏi…..Hợp khẩu vị của ngài sao? Nguyên liệu cùng đồ ăn đều là của nhà chúng tôi trồng, ba mẹ tôi từ  Chương Hóa gửi cho tôi…..”

Anh gật gật đầu, cảm thấy mĩ mãn liền buông hộp cơm xuống.” Tôi nhớ rõ cô đã nói, nhà của cô mọi người đều làm nghề nông.” Người khi còn sống ký thật chỉ cần được ăn no sẽ vui vẻ, anh cơ hô đã quên loại cảm thụ đơn thuần này, trước kia khi còn ở cô nhi viện có được rất ít, chỉ cần ngẫu nhiên được ăn sữa đường liền vui vẻ cả nửa ngày. Hiện tại anh ăn sơn hào hải vị lại không biết là mình đang ăn cái gì, ngược lại những món ăn thật bình thường giản dị lại làm cho hắn cảm động.

Trong buổi phỏng vấn ngày đó hắn còn nhớ rõ!

Trong lòng cô càng phát ra kinh hoàng, cô là may mắn cỡ nào có thể ở trong lòng anh lưu lại ấn tượng.”Vâng, truyền thống của chúng tôi là làm nghề nông, chỉ có mình tôi là chạy tới Đài Bắc học tập rồi công tác.”

“Đồ ăn rất ngon, cảm ơn.” Cô gái này so với anh xem ra hạnh phúc hơn, có được người nhà quan tâm, dù trời sập xuống cũng không có sợ.

Không giống anh, từ khi sinh ra đến nay đều là một mình, dù có gặp bao nhiêu song gió lớn nhỏ cũng là tự mình chống đỡ.

“Không cần khách khí, tôi thật cao hứng.” Cô thu lại hộp cơm, thật muốn không cần rửa đi bởi vì anh đã chạm qua a, ha ha.

“Ăn bữa cơm trưa của cô thật xấu hổ. Đúng rồi, nguyên nhân cô bị mắng là gì?” Anh không nghĩ ăn không của người ta cái gì, nợ  ân tình của người đã khó khăn, nợ ân tình của phụ nữ lại càng phải tính rõ ràng.

“Bảng kê khai kế toán của tôi làm sai, bị chủ nhiệm mắng một chút.” Loại việc nhỏ đơn giản này cô cũng làm sai, trước kia không biết đã làm bao nhiêu lần rồi như thế nào lại sai vậy?

“Mỗi người đều sẽ phạm phải sai lầm, nhìn cô chỉ cần biết cải thiện là sẽ tiến bộ thôi, cô có thể đi xem mấy quyển sách về hạch toán giá thành, quản lý kế toán cùng tài vụ quản lý phân tích (Ying: mấy cái loại sách này ta chịu không hiểu, đồng chí nào học kế toán chắc hiểu -_-), ta cảm thấy đó đều là sách tham khảo tốt.” Anh lấy bút ở trong túi ra nhanh chóng viết một danh sách các tác giả cho nàng.

Hà Tĩnh Đình nhìn hắn múa bút thành văn, nghĩ rằng hắn cũng quá đề cao đi!

Tay viết ra sáu, bẩy bộ sách chuyên nghiệp, anh bình thường đều xem những loại sách như thế này sao?

Thời gian làm việc đều vượt qua mười hai giờ, còn học tập chăm chỉ như vậy, thật là một cuộc sống khủng khiếp!

“Chữ của tôi nhìn có hiểu không?” Anh viết có chỗ ngoáy, vì bận quá không có thời gian chậm rãi viết, ngay cả tốc độ ăn cơm so với người khác cũng nhanh hơn.

“Vâng, tôi hiểu.” Chính cô cũng không hiểu anh như thế nào lại thân thiết đến vậy?

Anh cơ bản là ở xa tận chân trời chỉ có thể thưởng thức không thể tiếp cận, mà nay lại ở cùng một nơi với cô, cô có mơ cũng không dám tưởng tượng nha!

“Sau khi tan tầm nếu cô không ngại nhiều việc, có thể tham gia thi khảo về vấn đề kế toán, còn có một ít về tài chính như là nghiệp vụ tin cậy, quản lý tài sản chờ quy hoạch, đối với tương lai đều có thể giúp ích.”

Cô nhịn không được sợ hãi than:” Tổng giám đốc ngài thật là giỏi! Ngài đều thi qua sao?”

“Đó chỉ là kiến thức cơ bản thôi, không có gì, tôi chính mình nếu không đúng như vậy như thế nào lại yêu cầu nhân viên mình phải tham gia?” Anh khi học xong đại học đều đã làm qua hết rồi, anh đứng lên vỗ vỗ quần áo.” Tôi cần phải trở về, cám ơn cơm hộp của cô.”

“Không cần khách khí, cảm ơn ngài.” Cô cũng đứng lên gật đầu đáp lại.

Ngẩng đầu lên nhìn bóng dáng anh dần dần đi xa rốt cục biến mất ở cửa phía bên kia, cô mới dựa lưng vào tháp nước để cho hai chân như nhũn ra của cô dựa vào.

Cuộc gặp gỡ hôm nay chính là bí mật lớn nhất của cô, ai cũng không thể chia sẻ, cô muốn một mình độc hưởng niềm ngọt ngào đó.

Không biết còn có thể có lần gặp lại tiếp theo không?

Cô nhất định sẽ chờ, nhưng anh còn lên đây sao?

Cho dù chỉ có một lần, cũng là kỉ niệm đáng quý nhất khi nhớ lại.

Hà Tĩnh Đình trở lại văn phòng làm việc, bạn tốt Lâm Ấu Chân cùng Giang Tú Vi đều tiến lên thân thiết hỏi:” Cậu vừa mới đi nơi nào, đã ăn cơm chưa?”

“Mình đã ăn xong cơm hộp rồi.” Hà Tĩnh Đình cười đến chói cả mắt, áp lực buổi sáng bị mắng đều trở thành hư không.

Lâm Ấu Chân không hiểu được cô như thế nào khôi phục tinh thần nhanh vậy, tò mò hỏi:” Có phải hay không có chuyện gì tốt a?”

Hà Tĩnh Đình đương nhiên muốn giữ bí mật, chỉ nói:” Là do hương vị đồ ăn rất ngon, chính là năng lượng tốt nhất đối với mình nha.”

“Tốt, tốt, tốt, mọi người cùng cái đèn pin con thỏ đều giống nhau, năng lượng hồi lại mười phần!” Giang Tú Vi vỗ vỗ bả vai hai vị đồng sự, cùng nhau trở lại vị trí tiếp tục công việc làm một ngày buồn khổ.

About Heo "Thừa Lực"

"Nam nhân phải chú ý ' Tam tòng tứ đức'...."

Posted on 14/04/2011, in Hắn không thương ta. Bookmark the permalink. 6 phản hồi.

  1. thanks nàng

  2. Tks for edit ..

Come on ~>_<~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: