Anh không thương tôi – chap 1.5

Anh không thương tôi – chap 1.5

editor: Ying

Cô giống như đứa nhỏ làm chuyện sai nói:” Nữ giúp việc xin nghỉ phép, trong nhà rất bừa bộn, anh đi ra xe trước chờ một chút gặp nhau ở dưới cửa chung cư”.

“Được rồi, em cứ từ từ mà đi.” Anh xoay người bước về phía thang máy đi xuống bãi đỗ xe, bỗng nhiên cảm thấy bất an, Tư  Gia giống như có điểm gì đó giấu diếm anh?

Đừng nghĩ rằng phụ nữ  mới có giác quan thứ  sáu đàn ông cũng có, chính là có hay không nguyện ý mở mắt ra.

Nổ máy xe đi đến trước cửa khu chung cư, Từ Bồi Nghị ngón tay để trên tay lái, anh không nghĩ ngày sinh nhật hôm nay sẽ lưu lại những kỉ niệm không đáng nhớ. Gần đây anh công tác đúng là quá bận, nhiều ước định đều không có tuân thủ nhưng là không đến mức tình lâu phai nhạt đi?

Cửa lớn mở nhưng người đi ra lại không phải là Nhan Tư  Gia mà là một người đàn ông cao lớn, vẻ mặt vội vàng, đội mũ cùng đeo mắt kính thấy không rõ diện mão lắm nhưng thân ảnh kia có điểm nhìn quen mắt anh nhất thời không nghĩ ra là ai.

Không bao lâu sau thì Nhan Tư Gia xuất hiện, giống như mọi lần anh tới, cô thích mặc quần áo có đôi chút hở hang để lộ đôi chân dài, cô thường nói chính mình dáng người là kiệt tác do thượng đế ban tặng ăn mặc hở hang một chút như thế nào không làm cho thế giới thất vọng?

“Để anh đợi lâu, thật có lỗi!” Cô vừa lên xe, mùi nước hoa cũng tùy theo mà tản ra khắp nơi, cô yêu thích loại nước hoa này khi dùng sẽ làm người ta nghiện hương vị này.

Anh không có lập tức lái xe đi, thở sâu nói:” Em…..trên cổ của em có dấu hôn.”

Không phải anh cố ý muốn nói rõ ràng như vậy mà vì dấu vết kia rất hấp dẫn sự chú ý của người khác. Ngay tại chiếc cổ trắng noãn của cô lại cố ý xuất hiện một dấu hôn, gần nhất anh cũng không có loại cơ hội cùng cô thân mật, trên thực tế anh cũng không thích làm như vậy, làm gì lại đi đem sự thân mật kích tình cá nhân ra cho thiên hạ nhìn?

Anh không có thói quen này, đường đời còn dài, mặc kệ là tốt hay là xấu anh cũng đều chỉ muốn để trong lòng.

Nhan Tư  Gia trong mắt xuất hiện lên một chút kích động, hiện qua gương liền thấy, cười cười nói:” Cái gì dấu hôn? Là muỗi cắn!”

Anh nếu đủ thông minh nên làm cho sự tình thoáng qua đi, chỉ tiếc anh nhãn lực rất tốt, trí nhớ cũng là số một.” Vừa rối có một người đàn ông chạy ra, có điểm giống như là người anh quen biết, hẳn là người Ngô gia đi?”

Anh cùng Ngô Học Thụy là bạn đồng học thời đại học, không được tình là bạn học bằng hữu cũng không có khả năng anh nhận sai người. Ngô Học Thụy từng đem anh thành người đối địch, hai người đồng dạng là hai xí nghiệp lớn đều bị chịu sự chú ý và chờ mong, khó tránh khỏi cạnh tranh tâm tính.

Kỳ thật anh không đem Ngô Học Thụy đặt ở trong mắt, dù sao cũng phát triển ở hai lĩnh vực bất đồng đối phương thua cũng không tính là anh thắng, nếu đêm hai người so sánh với nhau căn bản không đúng.

Chính là anh vạn vạn lần cũng không nghĩ tới, Ngô Học Thụy dám suy nghĩ động đến trên người bạn gái anh, nhưng ngẫm lại điều này cũng có đạo lý, nếu không thắng được trong sự nghiệp bất quá liền đoạt lấy người mà anh yêu. Nếu không còn có cái phương pháp nào có thể đả kích đến người khác?

“Anh rốt cuộc đang nói cái gì? Đừng náo loạn!” Nhan Tư  Gia trợn to mắt nhìn anh, hi vọng anh hiểu được đã đi quá giới hạn, không cần biến thành giày vò lẫn nhau, nếu anh còn hi vọng tiếp tục quan hệ với cô trăm ngàn lần đừng tim chuyện nghiên cứu triệt để.

“Em không có gì muốn nói cho anh sao?” Anh ngữ khí vẫn bình tĩnh, ánh mắt cũng đã âm lãnh.

Không khí một chút trở nên buộc chặt, cô im lặng, sự tình đến mức này giấu diếm nữa cũng chỉ là lừa mình lừa dối người, anh khôn khéo như vậy, anh sẽ không lẳng lặng thừa nhận, bởi vậy cô chỉ có thể nói:” Là anh không tốt, anh quá bận, mà em lại rất cô đơn.”

Cô hẳn đã chạm qua hai người đàn ông đối địch nhau, hai người đều điều kiện xuất chúng, bề ngoài cao ngạo, nội tâm nhiệt tình cũng là một chút khó khăn, có thể chinh phục anh là cô đã sử dụng hết công sức, cho dù anh có thể dành thời gian cho cô không nhiều lắm nhưng cô vẫn nguyện ý chấp nhận phần tình cảm này.

Coi tiêu chuẩn của anh mà nói cô đã muốn làm hết sức, đây không phải lần đầu tiên cô lén lút sau lưng anh mà chính là lần đầu tiên bị anh bắt được. Cô cho rằng mình đã xử lý rất khá, ai ngờ vẫn là khó thoát khỏi sự quan sát sâu sắc của anh, hôm nay cô đã nhận thức được anh tài cỡ nào.

“Anh hiểu, như vậy đêm nay còn là sinh nhật của anh.” Anh không nghĩ vô tình nói, cả hai đều là người sĩ diện, anh không thương tổn lòng tự tôn của cô lấy vui trả thù, cứ việc để nội tâm cô đang đổ máu cũng chỉ có một người có thể chữa được.

“Bồi Nghị……chúng ta đã không thể trở về như trước được sao?” Cô không muốn cứ như vậy mà chấm dứt, nhưng sự kiêu ngạo làm cho cô không thể cúi đầu trước, trước kia đều là đàn ông cầu xin cô, hôm nay cho dù cô có đuối lý cũng không có khả năng ăn nói khép nép.

Anh đầu óc xoay chuyển rất nhanh, nghĩ đã rất xa, lập tức phân tích:” Công việc của anh bận rộn không phải một ngày hai ngày có thể giải quyết, em cô đơn cũng không phải chỉ có một lần hai lần, đã có người so với anh thích hợp hơn với em vậy anh chúc phúc cho hai người.”

Đầu tư  gì cũng phải đặt ra thiệt hại lớn nhất có thể, sớm kịp rời khỏi nếu không tiếp tục hao tổn, tất cả đều không thể thu về, hắn biết nếu lần này thỏa hiêp anh đem mất đi tôn nghiêm cùng tự tin, đó là anh không thể buông tha cho chính mình.

Một người đàn ông cần kỳ thực cũng nhiều, phụ nữ không cần nhiều ôn nhu, nhiều thông minh nhưng ít ra cũng một chọi một mới công bình, cho dù cô là một mỹ nữ mê đảo chúng sinh cũng không nên vượt quá giới tuyến này.

Tương lai trong cuộc sống anh biết chính mình sẽ khổ sở, sẽ thương đau, nhưng anh chung quy vẫn sẽ sống tốt hơn, không có chuyện gì mà mãi mãi không thay đổi, yêu cũng tốt, hận cũng tốt, chỉ cần có thời gian đều sẽ biến mất.

Anh ở cô nhi viện kia mười hai năm, từng đã khóc đã oán giận nhưng mà đến nay không phải cũng đã theo gió mà biến mất rồi sao?

“Anh thực sự rất lạnh lùng bình tĩnh, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc đều giống nhau, anh có yêu em sao”? Anh có thể nào bình thản như vậy mà chống đỡ?

Bọn họ cùng nhau một thời gian tính là cái gì?

Chẳng lẽ anh cứ   vậy mà bỏ qua hết không lưu nửa điểm tình cảm?

Cô đau lòng, tự tôn càng đâu, một người phụ nữ hận nhất chính là người đàn ông của mình  không yêu mình sâu đậm, cho dù cô làm chuyện có lỗi với anh, anh cũng không thể cứ như vậy mà  không cần a!

“Đáp án bây giờ đã không còn quan trọng, đối với em, đối với anh cũng không có ý nghĩa.” Hai mươi bẩy năm qua anh chưa từng có chân chính yêu ai, cô là người đầu tiên làm anh rung động, anh chính là không biểu đạt tốt, cũng không nguyện ý làm cho cô nhìn ra, trái tim anh đã chết.

Nhan Tư  Gia nâng cằm lên, lạnh lùng nói:” Sinh nhật vui vẻ, quà tặng lần sau đưa, nếu như còn có lần sau! Anh nếu không cần thì quên đi, em cũng không miễn cưỡng.” Cho dù cô bị đá, cô cũng vẫn là nữ vương, sẽ không hướng ai khuất phục.

“Cám ơn em, hy vọng em tất cả đều tốt”.

Anh vẫn bảo trì hình tượng lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng chính điểm ấy làm cho nàng mãnh liệt bất mãn, nếu anh tức giận anh mắng anh đánh này nọ thậm chí ra tay nặng với cô phải vào bệnh viện nhưng so với loại ôn hòa này đều tốt hơn rất nhiều.

Cô vẫn là oanh oanh liệt liệt, không phải có cũng được mà không có cũng không sao, anh đem cô trở thành cái gì?

Cô là Nhan Tư Gia, đâu phải là một người phụ nữ tầm thường!

Mở cửa xe, cô cũng không quay đầu lại nhẹ nhành bước đi, bắt tắc xi, nơi này không giữ người bất quá có chỗ khác giữ, hừ!

Đêm đó, Từ Bồi Nghị một mình đến quán bar, dùng ba chai rượu mới chuốc say chính mình không còn biết gì nữa, đầu óc thanh tỉnh cũng có chỗ hỏng, không dẽ dàng ngã chết cũng không dễ dàng chết im lặng.

Đêm đã khuya, anh uống say mèm, ngay cả xe cũng không có biện pháp tự mình đi đến, cuối cùng còn tại WC ói ra, anh chưa bao giờ làm loại chuyện ngu xuẩn này, hóa ra làm như vậy thật thoải mái, nhưng anh thề loại đau này chỉ cần một lần là đủ.

Yêu quá ngắn, quên đi lại quá dài, anh có thể tưởng tượng, chính mình cần rất nhiều thời gian để tìm về bình tĩnh như trước, cứ như thế này không phù hợp với hiệu quả kinh tế và lợi ích gì đó, về sau không bao giờ tiếp nhận bất cứ người nào xuất hiện ở cuộc đời anh nữa, tuyệt đối không chấp nhận……

Không chấp nhận………

——-End——-

About Heo "Thừa Lực"

"Nam nhân phải chú ý ' Tam tòng tứ đức'...."

Posted on 09/04/2011, in Hắn không thương ta. Bookmark the permalink. 10 phản hồi.

  1. thanks chanh nhé

  2. thanks ss

  3. thanks nàng

  4. thanks nhiu nha🙂

  5. em thấy anh này không có giống như là yêu tỉ ấy gì hết
    chẳng qua là thấy người ta đẹp vs lại giỏi nên thích thôi
    tks ss

  6. Haizz, cung toi nghiep anh chang a ! thanks nhieu nha !

Come on ~>_<~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: